Dạ Khúc – Bài Nhạc Quỳnh Cuối Cùng (Phạm Anh Dũng) Thu Vàng

“…Giai điệu bài ca nghe rất trữ tình, thuộc trường phái lãng mạn, kiểu Vũ Thành..”  Cung Tiến (email ngày 12 tháng 7 năm 2020)

“…Một ca khúc tuyệt vời đạt đỉnh cao của nghệ thuật âm nhạc về lời ca, giai điệu, cũng như chuyển âm giai…”  Hoàng Văn Ngọc (email ngày 7 tháng 5 năm 2020)

“Dạ Khúc-Bài Nhạc Quỳnh Cuối Cùng… một trong những bản nhạc Việt xuất sắc như Hương Xưa của Cung Tiến…”
  Nguyễn Ngọc Khôi (email ngày 17 tháng Bảy 2019)

“…Dạ Khúc-Bài Nhạc Quỳnh Cuối Cùng… trên cả tuyệt vời” 
Phương Tâm (trên Facebook ngày 20 tháng 4 năm 2020)

 “…Bài nhạc có âm điệu nhạc Việt cổ điển, rất lôi cuốn…”  Nguyên Bích (trên Facebook 24 tháng 5 năm 2020)

Dạ Khúc – Bài Nhạc Quỳnh Cuối Cùng (Phạm Anh Dũng) Thu Vàng hát, hòa âm và phối âm của Martino Studio, video 4K do Hoàng Khai Nhan:

Thu Vàng

Thu_vang.jpg

Dạ Khúc – Bài Nhạc Quỳnh Cuối Cùng

(nhạc và lời: Phạm Anh Dũng)

Ðêm khuya giăng sầu, hương thơm hoa Quỳnh lắng sâu
Một vì sao thấp thoáng, trong đêm tối mênh mang
Dòng lệ ai tê tái, thấm ướt không gian buồn… đêm dài

Ðêm buông u hoài, bâng khuâng ta chờ bóng ai
Một mình ta đứng đó, mong thấy dáng thương yêu
Tìm hình ai trong gió, tim ta nỗi cô liêu… tan theo

Rồi từ xa tiếng dương cầm
Thoảng theo gió ai khẽ hát cung trầm ?
Tình đến rồi đi, mà sao lòng vẫn mong chờ
Biết bao nhiêu nhớ thương!

Sao đêm lu mờ, cho ta thêm sầu ngẩn ngơ
Lệ ai rơi bến cũ, thu vẫn đến trong mưa
Quỳnh hoa buông cánh rũ, xa cách mãi muôn trùng … Người ơi!

Gửi Người Dưới Mộ (Đinh Hùng-Phạm Anh Dũng) Lê Bảo

Gửi Người Dưới Mộ, bài thơ tự do dài, nổi tiếng, của Đinh Hùng, được phổ nhạc nguyên tác (version của tôi viết nhạc có khác vài chỗ so với bài viết dưới đây với 2 câu 6/8 sau chuyển xuống dưới cùng và được lập lại khi thành những câu kết
Ta đi, lạc xứ thần tiênHồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.)

Mời nghe/xem Gửi Người Dưới Mộ (thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Anh Dũng) Lê Bảo đàn hát (Tôi chưa gặp Lê Bảo, chỉ biết qua internet khi một bạn gửi cho tôi xem video này và trong đó Lê Bảo có giới thiệu nhầm lẫn tác giả là Phan Anh Dũng. Về sau, Lê Bảo có email xin lỗi):


Đinh Hùng (Tạ Tỵ vẽ)

Dinh Hung (Ta Ty ve).jpg


Đinh Hùng – “Qua xứ ma sầu… gửi người dưới mộ”
.

“Trời cuối thu rồi – Em ở đâu?
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu?
Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.

Em mộng về đâu?
Em mất về đâu?
Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu
Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.

Em đã về chưa?
Em sắp về chưa?
Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.

Em hãy cười lên vang cõi âm
Khi trăng thu lạnh bước đi thầm
Những hồn phiêu bạt bao năm trước
Nay đã vào chung một chỗ nằm.

Cười lên em!
Khóc lên em!
Đâu trăng tình sử
Nép áo trần duyên?
Gót sen tố nữ
Xôn xao đêm huyền

Ta đi, lạc xứ thần tiên
Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.

Ta gởi bài thơ anh linh
Hỏi người trong mộ có rùng mình?
Nắm xương khô lạnh còn ân ái?
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?

Hỡi hồn tuyết trinh!
Hỡi người tuyết trinh!
Mê em, ta thoát thân hình
Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm.

Em có vui thêm?
Em có buồn thêm?
Ngồi bên cửa mộ
Kể cho ta biết nỗi niềm.

Thần chết cười trong bộ ngực điên
Ta nghe em thở tiếng ưu phiền
Nỗi lòng xưa dậy tan thanh vắng
Hơi đất mê người – Trăng hiện lên.”

(Gửi người dưới mộ – Mê hồn ca – Đinh Hùng)

Bài thơ trên của Đinh Hùng chứa đầy u sầu, thương nhớ, đưa chúng ta vào một thế giới liêu trai ma quái, nhưng thấm đẫm tình yêu. Yêu thương nhau sâu đậm, khi phải chia xa vì cái chết ai cũng thốt lên tiếng nấc đau thương tận đáy lòng. Cuộc đời Đinh Hùng đã bị chứng kiến và ám ảnh bởi cái chết. Cái chết của những người thân trong gia đình, cái chết của người yêu. Nỗi đau sâu đậm chất ngất trời mây đã được Đinh Hùng thể hiện trong thơ. Đọc xong bài thơ “Gửi người dưới mộ” của Đinh Hùng, chúng ta đều cảm thấy rờn rợn trong hồn.
Đinh Hùng sinh ngày 3 tháng 7 năm 1920 tại làng Phương Dực, huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Tây. Ông là bạn thân của nhà văn Thạch Lam. Và nhà thơ Vũ Hoàng Chương là anh rể của ông. Từ tuổi đôi mươi Đinh Hùng đã bắt đầu sáng tác thơ, văn và có thơ được đăng trên Hà Nội Tân Văn của Vũ Ngọc Phan, Giai phẩm đời nay của Tự Lực Văn Đoàn. Trong sáng tác, Đinh Hùng còn ký các bút danh Hoài Điệp Thứ Lang, Thần Đăng. Năm 1943, Đinh Hùng xuất bản tập văn xuôi “Đám ma tôi”. Ông được nhà thơ Thế Lữ khuyến khích, bắt đầu nổi tiếng trên thi đàn với bài thơ “Kỳ nữ”.
Năm 1944, Đinh Hùng cùng với các nhà thơ: Trần Dần, Vũ Hoàng Địch, Trần Mai Châu chủ trương thực hiện giai phẩm Dạ Đài. Những người thực hiện và phát hành giai phẩm Dạ Đài với “bản tuyên ngôn tượng trưng”. Đây là một tuyên ngôn nghệ thuật được người đương thời chú ý. Đinh Hùng, Trần Dần, Vũ Hoàng Địch, Trần Mai Châu… tự nhận mình là thi sĩ tượng trưng và tuyên bố: “Chúng tôi sẽ nối lại nghiệp dĩ của Baudelaire, tâm sự của Nguyễn Du – sự nổi loạn và ra đi của Rimbaud – nỗi cô đơn của những nhà thơ lãng mạn. Chúng tôi sẽ vén cao bức màn nhân ảnh, viết lên quỹ đạo của trăng sao – đường về trên cõi chết… Thi sĩ tượng trưng chúng tôi sẽ nói lên và chỉ nói lên bằng hình tượng, thứ ngôn ngữ tân kỳ, ngôn ngữ của thế giới yêu ma, của những thế giới thần nhân mà cũng là thế giới âu sầu đây nữa. Bằng hình tượng, chúng tôi sẽ kể lại những câu chuyện xa xưa người ta kể cho chúng tôi nghe dưới ngọn đèn. Chúng tôi sẽ tìm hiểu linh hồn của những ca dao, tục ngữ. Chúng tôi sẽ tượng trưng hóa cái sức rung động của trẻ em trước chuyện cổ tích hoang đường và sức rung động của gã nông phu trước những bản đồng dao thuần phác…”.
Với ý tưởng của tuyên ngôn ấy, năm 1954, Đinh Hùng cho ra đời tập thơ “Mê hồn ca”.
“Mê hồn ca” xuất hiện trên thi đàn giữa thời loạn ly, đất nước chia đôi nên việc phát hành có phần hạn chế. Tuy vậy, ai đã đọc “Mê hồn ca” cũng đều bị cuốn hút, ám ảnh bởi hình ảnh ma mị liêu trai, ám ảnh bởi sự sống đầy mộng mị của trần gian và chốn âm cảnh. Và, cảm phục trí tưởng tượng bay bổng đầy sáng tạo của Đình Hùng:

“Lòng đã khác ta trở về đô thị
Bỏ thiên nhiên huyền bí của ta xưa
Bóng ta đi trùm khắp lối hoang sơ
Và chân bước nghe chuyển rung đồi suối
Lá cỏ sắc vương đầy trên tóc rối
Ta khoác vai manh áo đẫm hương rừng
Rồi ta đi khí núi bốc trên lưng
Mắt hung ác và hình dung cổ quái
Trông thấy ta cả cõi đời kinh hãi
Dòng sông con nép cạnh núi biên thùy
Đường châu thành quằn quại dưới chân đi
Xao động hết loài cỏ hoa đồng nội
Người và vật nhìn ta không dám nói
Chân lảng xa, từng cặp mắt e dè
Ta ngẩn ngơ nhìn theo bóng ngựa xe
Nhìn theo mãi đến khi đời lánh cả
Và ta thấy hiện nguyên hình sơn dã…”.

(Trích Bài ca man rợ – Đinh Hùng)

Năm 1954, Đinh Hùng vào sống ở Sài Gòn. 1955, ông công tác và là cột trụ của mục Tao Đàn của Đài phát thanh Sài Gòn. Năm 1961, Đinh Hùng xuất bản tập thơ “Đường vào tình sử”. Đến năm 1962, với “Đường vào tình sử” Đinh Hùng đạt giải thưởng thi ca miền Nam. Thế Phong, nhà thơ, nhà văn, nhà biên luận đã nhận định: “Đinh Hùng làm vinh dự cho giải, giải thơ không tạo vinh dự cho Đinh Hùng”.
“Đường vào tình sử” đánh dấu một hướng mới trong sáng tác thơ ca của Đinh Hùng. “Mê hồn ca” là câu chuyện thơ đầy mộng mị, ma quái, bí hiểm như truyện Bồ Tùng Linh, còn “Đường vào tình sử” đời hơn, thực hơn – là những bài thơ tình đẹp, đưa chúng ta vào một thế giới tình yêu đầy hương sắc. Đinh Hùng đã viết những câu thơ đẹp rung động con tim của bao người:

“Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng
Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng
Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại
Thăm thẳm nhìn tôi, không nói năng.
Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay
Ôi mộng nào hơn giấc mộng này?
Mùi phấn em thơm mùa hạ cũ
Nửa như hoài vọng, nửa như say.
Em đến như mây, chẳng đợi kỳ
Hương ngàn gió núi, động hàng mi
Tâm tư khép mở đôi tà áo
Hò hẹn lâu rồi – Em nói đi.
Em muốn đôi ta mộng chốn nào?
Ước nguyền đã có gác trăng sao
Chuyên tâm tình dưới hoa thiên lý
Còn lối bâng khuâng: Ngõ trúc đào.
Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ
Nắng trong hoa, với gió bên hồ
Đành rằng em đấy, khi tình tự
Ta sẽ đi về những cánh xưa.
Rồi buồn ưu sầu, em với tôi
Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời
Vai kề một mái thơ phong nguyệt
Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười.”

(Tự tình dưới hoa – Đinh Hùng)

Bài thơ đã được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc mang tên “Mộng dưới hoa” làm đắm say bao người yêu thơ, yêu nhạc.
Đinh Hùng đã từ giã cõi đời vào ngày 24/8/1967 tại Sài Gòn vì bệnh ung thư.
Cùng với thơ, Đinh Hùng còn viết tiểu thuyết dã sử. Tác phẩm đã xuất bản: Cô gái gò Ôn Khâu, Người đao phủ thành Đại La. Trước khi qua đời, Đinh Hùng đã hoàn thành nhiều tác phẩm nhưng chưa kịp xuất bản, gồm có: Tiếng ca bộ lạc (Thơ), Tiếng ca đầu súng (Ký), Dạ lan hương (Văn xuôi), Sứ giả (Tùy bút), Vần điệu giao tình (Cảo luận). Về kịch thơ có: Cánh tay hào kiệt, Phan Thanh Giản, Lạc lối trần gian.
Đinh Hùng là một con người tài hoa trong cuộc sống và văn chương. Rất tiếc tuổi thọ của ông thật ngắn ngủi. Nhưng, tác phẩm thơ của ông sẽ sống mãi với thời gian.

Lê Ngọc Trác

Trích: Thi nhân – Thi ca & Cảm nhận

Thật Hay Mơ & Bích Câu Kỳ Ngộ

Thật Hay Mơ (nhạc và lời Phạm Anh Dũng) Bảo Yến hát, Quốc Dũng hòa âm, Quý Tiết đạo diễn phim:

Bài  Thật Hay Mơ sáng tác 1996, lấy cảm hứng từ truyện Bích Câu Kỳ Ngộ tức Người Đẹp Trong Tranh (xem ở dưới)

Tạm cho là câu chuyện “Người Đẹp Trong Tranh” tân thời. Chuyện một chàng nghệ sĩ nhìn vào tranh thấy người giai nhân trong tranh hóa thành người thật

Trong truyện Bích Câu Kỳ Ngộ người trong tranh (Giáng Kiều) bước ra ngoài tranh để gặp người ngoài đời (Tú Uyên)

Và ở Thật Hay Mơ (lyrics ở dưới cùng) người ngoài đời bước vào tranh thì người trong tranh biến đi mất!

==========

Bích Câu Kỳ Ngộ

Hiện nay không biết tác-giả của quyển “Bích Câu Kỳ Ngộ” là ai. Truyện này kể một sự tích ở nước ta, tức là việc một người học trò tên Trần Tú Uyên gặp một nàng tiên ở đất Bích-câu, bởi thế mới đặt tên truyện là “Bích câu kỳ-ngộ” (sự gặp gỡ lạ lùng ở Bích-câu). Bích-Câu (ngòi biếc) trước thuộc làng Yên-Trạch, tổng Yên-hoà, huyện Thọ-Xương, tỉnh Hà-Nội; nay là phố Cát-Linh. Hiện còn đền thờ Tú-Uyên, bên cạnh nhà Văn-Miếu, là cái di tích của câu chuyện hoang đường này.

Trần-tú-Uyên, một người học trò nghèo, thường hay đi chơi những nơi thắng-cảnh; một lần đến đất Bích-câu, thấy phong cảnh đẹp, bèn làm nhà ở đấy học. Một hôm, ông đi xem hội làm chay ở chùa Ngọc-Hồ (tức chùa bà Ngô ở phố Sinh-từ Hà-Nội). Chiều đến, sắp về, chợt thấy bay đến trước mặt một bài thơ có ý ghẹo mình. Trông ra cửa Tam-quan, thấy một người con gái rất đẹp. Ông bèn đi theo, đến Quảng-văn-đình (nay là chợ cửa Nam Hà-Nội) thì chợt người ấy biến mất. Từ đấy, Tú-Uyên sinh ra ốm tương-tư.

Sau Tú-Uyên đến đền Bạch-mã (nay là phố Hàng Buồm) cầu mộng. Đêm thần bảo ông sáng hôm sau ra đợi ở Cầu Đông (nay ở phố hàng Đường) thì gặp người con gái ấy. Hôm sau ra đợi mãi đến chiều, chỉ gặp một ông lão bán bức tranh một tố nữ giống hệt người đã gặp hôm trước. Ông bèn mua về, treo ở nhà, cứ đến bữa ăn, dọn hai cái bát, hai đôi đũa, mời người trong tranh ăn. Một hôm, ông đi học về, thấy có mâm cơm dọn sẵn, trong bụng sinh nghi. Hôm sau, ông rình ở một chỗ, thấy người trong tranh bước ra, ông vội chạy lại hỏi, thì người ấy nói tên mình là Giáng-Kiều ở trên cung tiên xuống, xin kết duyên cùng ông. Giáng-Kiều làm phép biến chỗ nhà của ông thành nguy nga tráng lệ.

Tú-Uyên lấy Giáng-Kiều được ba năm, thường cứ rượu chè say sưa, nàng can ngăn, ông không nghe, lại còn đánh đập. Một lần, nàng quá giận, bỏ ông biến đi. Đến lúc tỉnh, ông đi tìm đâu cũng không thấy, chỉ than khóc thương tiếc. Một hôm buồn quá, ông toan tự vận; chợt nàng Giáng-Kiều hiện ra, ông bèn từ tạ, hai bên đoàn tụ như xưa.

Từ bấy giờ Tú-Uyên đối đãi tử-tế với Giáng-Kiều. Sau sinh được một đứa con trai đặt tên là Chân-Nhi. Nàng Giáng-Kiều bèn khuyên ong nên lên cõi tiên và trao cho bùa tiên cùng thuốc tiên để ông tu luyện. Rồi một hôm sau khi đã dặn dò Chân-Nhi ỏ lại cõi trần. hai vợ chồng cùng cỡi hạc bay lên cõi tiên.

==========

Thật Hay Mơ

(nhạc và lời Phạm Anh Dũng)

Một chiều nắng phai, ta thấy em như mơ
Hình người lãng du trên bức tranh nên thơ
Nhạt mầu áo tím trong nắng mơ hồ
Và ta không biết em thật hay mơ ?

Em ơi, người mộng trong tranh
Này em có biết, ta gặp đâu rồi ?
Làn môi sương khói
Nụ cười mênh mông xa vời
Mầu mây tóc xoã
Mà sao đôi mắt chơi vơi

Rồi chiều nắng qua, khi dáng ai xa xa
Tìm vào bức tranh không thấy em nơi đâu
Chỉ còn có chút mầu tím chân trời
Mầu môi mắt biếc tan vào hư vô …

==========

Không quen biết trước, đạo diễn điện ảnh Quý Tiết đã thực hiện và gửi tặng, qua một thân hữu và qua internet, VCD Thật Hay Mơ, VCD hay, đẹp.

XIN CÁM ƠN ANH QUÝ TIẾT

==========

Thiếu Nữ (tranh Nguyễn Sơn)

Tâp Nhạc Nguyên Bích

Vừa nhận được Tâp Nhạc Nguyên Bích hay, đẹp và trang  nhã
Nguyên Bích cùng là đàn anh Y Khoa Sài Gòn, cùng Quân Y Hiện Dịch, trên tôi 5 lớp 

Tập Nhạc Nguyên Bích gồm 70 bài, được sắp xếp theo thứ tự A, B, C …
Có nhiều tranh phụ bản của các họa sĩ tên tuổi như Nguyễn Hữu Phước, Đinh Cường, Nguyên Khai, Mùi Quý Bồng 
Tập Nhạc Nguyên Bích trên amazon dot com:

Nhạc Nguyên Bích nhiều bài hay hát bởi những những ca sĩ chuyên nghiệp rất hay
Và tìm nghe dễ dàng trên net, nhất là vào:  

Tôi xin gửi 1 bài (có trong tập nhạc) do tôi đã hát 
Sám Hối (thơ Mùi Quý Bồng, nhạc Nguyên Bích, Phạm Anh Dũng hát:
*
Tap Nhac Nguyen Bich.jpg
*
2ebc4-ns-nguyenbich.jpg

Nhạc Phạm Anh Dũng Blues/Jazz

Nhạc Phạm Anh Dũng viết theo Blues/Jazz

Tiếng Hát Liêu Trai (Phạm Anh Dũng) Bảo Yến hát, Quang Đạt hòa âm, Kim Tuấn phối khí, Hoàng Khai Nhan video:

Nghiêng (thơ Thơ Thơ, nhạc Phạm Anh Dũng) Julia Nguyễn trình diễn với background vocals Duccadillac’s Group, hòa âm Quốc Nguyễn, Thành Phạm trumpet, NNX-Studio USA phối khí, Hoàng Khai Nhan video:

Bài Tình Ca Ngày Xưa (nhạc Phạm Anh Dũng, lời Phạm Anh Dũng & Minh Hà) Bảo Yến hát, Quang Đạt hòa âm, Kim Tuấn phối khí, Hoàng Khai Nhan video:

Tôi Lại Mình Tôi (thơ Hồng Hà, Nhạc Phạm Anh Dũng) Thùy An hát, Cao Ngọc Dung hòa âm, Hà Hùng video:

15 Năm (thơ Phạm Ngọc, nhạc Phạm Anh Dũng) Bảo Yến hát, Quốc Dũng hòa âm, Hà Hùng video:

Blues & Jazz

CD Đá Xanh – Thu Vàng & Vân Châu

CD Đá Xanh – Thu Vàng & Vân Châu

Hình bìa (Đinh Trung Chính)

BIA CD DA XANH (THU VANG& VAN CHAU)
CD Đá Xanh – Tiếng Hát Thu Vàng & Vân Châu

Mời nghe/xem hát, video đa số do Hoàng Khai Nhan thực hiện:

THU VÀNG & VÂN CHÂU
1. Lời Ru Bú Mớm Nâng Niu (Phạm Duy-Phạm Thiên Thư) Thu Vàng & Vân Châu hát:

2.Tuổi Thơ (Lê Thương) Thu Vàng & Vân Châu hát

3. Dòng An Giang (Anh Việt Thu)

4. Đá Xanh (Lê Uyên Phương) Thu Vàng & Vân Châu hát:

5. Lời Mẹ Ru (Trịnh Công Sơn) Thu Vàng & Vân Châu hát:

VÂN CHÂU
6. Giấc Mơ Trưa (Giáng Sơn) Vân Châu hát:

7. Khi Màu Nắng Tắt (Đức Trí) Vân Châu hát:

8. Còn Nhau (Hoàng Khai Nhan) Vân Châu hát

9. Tóc Mai Sợi Vắn Sợi Dài [Phạm Duy] Vân Châu & Đông Triều hát:

10. Dạ Quỳnh Hương (Phạm Anh Dũng-Hoàng Ngọc Quỳnh Giao) Vân Châu hát:

Nguyễn Cao Nam Trân

Xin Là Tình Cuối (thơ Thanh Lan, nhạc Phạm Anh Dũng) Nam Trân trình bày:

 

Nguyễn Cao Nam Trân, tiếng hát chở quá khứ vào lấp lánh, mai sau.

29 Tháng Năm 2015

Đó là tháng chín, 2013. Thành phố Garden Grove. Ngôi nhà đường Ward. Ngôi nhà có hàng hiên nhỏ, ôm dọc vách tường gỗ, nhường diện tích lớn còn lại cho sân cỏ.

Đó là lúc những hưng phấn bằng hữu tỏa ngời từ những trang văn xuôi đẹp, còn thơm mùi mực của Lê Lạc Giao trong “Một thời điêu linh”. Chiếc máy ảnh không chút nghỉ ngơi, thường trực gia tăng công xuất trong tay nhà thơ Phan Tấn Hải. Tiếng cười rộn rã của Nguyễn Lương Vỵ, xen kẽ với những hỏi han, nhắc nhở ân cần của chủ nhà và, Lê Lạc Giao…

nguyencaonamtran-content

Đó là lúc những ly rượu chát đỏ, những khay thức ăn có từ thâm tình Saigon cũ đến với họ Lê.

Đó là lúc bóng tối đã tìm tới cùng những tiếng hát nghiệp dư của những tấm lòng Việt luân lạc quê người, lần lượt bước ra, ở lại trong hoài niệm một Việt Nam, bên kia biển đông. Bất biến.

Đó cũng là lúc màu đen của bóng đêm đã gia tăng sắc tố và, những người không thể ở lại lâu hơn, đã ra về.

Giữa lúc bóng đêm chia hàng hiên và, sân cỏ thành những tụ điểm của tâm tình, rì rầm thân ái cũ, bất ngờ, tiếng hát nơi bậu cửa dẫn ra vườn sau, cất lên.

Người con gái đứng xéo góc với ngọn đèn lớn. Ánh sáng cắt nghiêng khuôn mặt trẻ thơ của người con gái mà, phần chìm trong bóng tối, lại là phần lấp lánh nhất của nhan sắc.

Hình ảnh người con gái vừa bất ngờ cất lên tiếng hát, như hồi chuông ngậm buồn quá khứ. Những hồi chuông không chỉ gọi buổi chiều trở lại mà, tiếng hát cô còn như những lượng sóng sững sờ cực mạnh, làm tê cứng những tâm tình thân ái, nơi những bóng hình còn lại:

“Anh nhớ trước đây dáng em gầy gầy
Dịu dàng nhìn anh đôi mắt long lanh
Anh nhớ bước em khi nắng vương thềm
Má em mầu ngà tóc thề nhẹ vương

“Nay anh về qua sân nắng
chạnh nhớ câu thề tim tái tê
chẳng biết bây giờ
người em gái duyên ghé về đâu

“Nay anh về nương dâu úa
giọng hát câu hò thôi hết đưa
hình bóng yêu kiều
kề hoa tím biết đâu mà tìm…”

(“Nắng chiều” Lê Trọng Nguyễn)

“ …Biết đâu mà tìm” – – Câu hỏi nao lòng, bước ra khỏi “Nắng chiều” của tài hoa Lê Trọng Nguyễn, để trở thành câu hỏi của những người còn lại, đêm tháng 9, đường Ward, Garden Grove.

Người con gái không chuyển động. Chỉ đôi mắt cô long lanh những bước chân “về nương dâu úa” (hay trở về cố lý?)

Hình ảnh người con gái vừa bất ngờ cất lên tiếng hát, như hồi chuông ngậm buồn. Những hồi chuông không chỉ gọi buổi chiều trở lại mà, tiếng hát cô còn như những lượng sóng sững sờ cực mạnh, làm tê cứng những tâm tình thân ái, nơi những bóng hình còn lại. Hơn thế, tiếng hát cô còn khiến những còn lại kia bỏ sân cỏ, bỏ hàng hiên, bước lại gần bậu cửa. Trong những lại gần đó, có tôi, khi người con gái, bằng vào tiếng hát như có ma lực của mình, một lần nữa, gọi buổi chiều trở lại:

“Lắng trầm tiếng chiều ngân
Nhạc dặt dìu ái ân
Người ôi! Nhớ mãi cung đàn
Năm tháng phai tàn
Duyên kiếp vẫn còn lỡ làng

Đã quên hết sầu chưa
Lời này là tiếng xưa
Quỳ dâng dưới nắng phai mờ
Bên gối ơ thờ
Ôi tiếng tơ tình mong chờ

“Chiều êm êm đưa duyên về người
Đàn triền miên nắn tiếng sầu đời
Người hỡi!
Đến bên tôi nghe lời xao xuyến
Như chuyện thần tiên.
Niềm mơ xưa là đó
Cho ta nâng niu lời ca
Chiều mơ không gian
Thở hơi khói Thiên Đàng (*)
Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ
Xin hãy lắng nghe bao lời thơ chiều tà…”

(Enrico Tosilli “Serenata”. Lời Việt Phạm Duy)

Người con gái vẫn bất động. Ánh sáng cắt nghiêng khuôn mặt trẻ thơ của cô mà, phần chìm trong bóng tối, lại là phần lấp lánh nhất của nhan sắc. Nhan sắc trẻ thơ ấy dường lấp lánh, rực rỡ hơn nữa, khi cô…nhắc nhở:

“Người hỡi!
Đến bên tôi nghe lời xao xuyến
Như chuyện thần tiên.
Niềm mơ xưa là đó
Cho ta nâng niu lời ca
Chiều mơ không gian
Thở hơi khói Thiên Đàng
Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ…”

Người con gái nhắc nhở “Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ…” – – Nhưng, chờ đợi lại chính là ngọn lửa bỗng được thắp lên, ngậm ngùi trong góc kín khuất nhất mỗi người.

Và, cuối cùng thì:

Ai lướt đi ngoài sương gió
Không dừng chân đến em bẽ bàng
Ôi vừa thoáng nghe em
Mơ ngày bước chân chàng
Từ từ xa đường vắng
Đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng…

(Văn Cao, “Buồn tàn thu”)

Người con gái vẫn bất động. Nhưng trong tiếng hát của cô, kỳ diệu thay, lại có người “…lướt đi ngoài sương gió”. Có “bước chân chàng”,  “đêm mùa thu chết” và nhất là có “mùa đang rớt rơi theo lá vàng”…

.

Tôi biết, không ít ca sĩ đã “đặt cược” tài năng, tên tuổi họ vào chữ “lướt” huyền ảo của đời nhạc Văn Cao. Nhưng kết quả họ nhận được, chẳng may, lại là thất bại! Với tôi, chỉ có một vài tiếng hát đem được chữ “lướt” mê mị trong “Buồn tàn thu” của Văn Cao vào sâu da-thịt-cảm-xúc, là Thái Thanh, Ngọc Hạ… Và, đêm tháng Chín, ở Garden Grove, đường Ward, là người con gái bất động, có nhan sắc trẻ thơ, bị ánh sáng xéo góc, cắt nghiêng đó.

Một sớm mai đầu năm, mới đây, nơi hành lang nhà hàng Tài Bửu, Nguyễn Lương Vỵ mở tôi nghe “Đêm, nhớ trăng Saigòn” của Phạm Đình Chương, bằng chiếc I-phone của Nguyễn.

Một lần nữa, tôi ngạc nhiên tới sững sờ, khi cũng tiếng hát đó, đã thánh thót với âm vực vượt trên một bát độ, lúc cô ra khỏi ca khúc với chữ “bến nào” của tài hoa âm nhạc họ Phạm… Một thử thách từng gây thất vọng cho tác giả và, người nghe bởi nhiều ca sĩ. Và, một lần nữa, ngoại lệ, với chữ “bến” kia, vẫn là Thái Thanh. Quỳnh Giao. Lê Hồng Quang…

.

Người con gái có nhan sắc trẻ thơ, bị ánh sáng xéo góc, cắt nghiêng, đêm tháng Chín, đường Ward, Garden Grove, cách đây hai năm đó, là tiếng hát Nguyễn Cao Nam Trân.

Nguyễn Cao Nam Trân, ở một góc riêng của hiện diện mình, có thể chưa quen thuộc lắm, với đám đông. Nhưng, cách gì thì cũng đã là: Tiếng-hát-Nguyễn-Cao-Nam-Trân.

.

Gần đây, tôi mới được biết Nguyễn Cao Nam Trân sinh trưởng trong một đại gia đình gồm những chói lọi âm nhạc. Như giáo sư âm nhạc, bà Nguyễn Thế Phiệt, em ruột của bà ngoại Nam Trân. Như pianist Cao Xuân Ánh Minh. Như danh ca Minh Trang, chị ruột của bà ngoại Nam Trân, v.v…

Là hậu duệ, được thừa hưởng những chủng tử âm nhạc lớn, cộng thêm nỗ lực tự đào luyện và học thanh nhạc ở xứ người, bây giờ thì tôi không còn chút ngạc nhiên nào, nơi tiếng hát của người con gái có âm vực vượt trên bát độ – – Và khả năng khêu thức những giai điệu vàng son một thời của dòng tân nhạc Việt.

Tôi muốn gọi tiếng hát Nguyễn Cao Nam Trân là tiếng hát chở được quá khứ, nghìn trùng vào lấp lánh, quê người, mai sau.

Du Tử Lê
(Garden Grove, May 2015) 

____________

(*) Có bản chép “Hờ hững cõi Thiên Đàng

 

Bài Tình Ca Ngày Xưa (Phạm Anh Dũng) Bảo Yến-Lời bàn của Trịnh Nam Sơn

“…Bài tình ca em viết cho anh ngày xưa
Nhạt nhòa theo dĩ vãng khi mùa Đông mưa…” 

==========

Bài Tình Ca Ngày Xưa (nhạc Phạm Anh Dũng, lời Phạm Anh Dũng & Minh Hà) Bảo Yến hát, Quang Đạt hòa âm, Kim Tuấn phối khí, Hoàng Khai Nhan video:
==========
Email của nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn ngày 19 tháng Hai năm 2020:

“Gửi Nhạc Sĩ Phạm Anh Dũng,

Bài Tình Ca Ngày Xưa,

Bình thường khi nghe nhạc Blues, tôi sẽ quen đánh nhịp cùng tiến trình hợp âm theo thể Blues 12 khuôn. Nghe bài BTCNX của nhạc sĩ Phạm Anh Dũng với chất giọng blues, dày, mộc, rock đầy dấu ấn của Ca Sĩ Bảo Yến, làm mình phải nhắm mắt nghe cả nhạc và lời. Người yêu trong bài nhạc của Nhạc Sĩ Phạm Anh Dũng biết cách yêu thật ngắn ngủi, chỉ trong vòng một năm, xuân-hạ-thu-đông, mà nàng đã cho cả hai, “bên nhau,” xách hành trang chia tay ngay khi “mùa Đông Sang!”.
Đang nghe, bỗng hụt chân..mới giựt mình. Ngưng máy….nghe lại phần nhạc vào phiên khúc đầu… Hụt hẫng không phải vì sự than thở của Bảo Yến với tình yêu ngắn ngủi, mà hụt hẫng vì nhạc sĩ PAD không viết nhạc Blues theo thể 12 khuôn. Nhạc sĩ PAD viết Blues theo thể 8 khuôn, 16 khuôn, 8 khuôn. Loại nhạc Blues theo thể 8 khuôn hay 16 khuôn khá phổ thông nhưng cũng không nhiều, nếu không là dân Blues sẽ ít để ý đến sự khác biệt này. 
Giai điệu Blues của Nhạc Sĩ PAD ở một số câu để chỗ nhấn nhá ở nốt b5, đặc biệt là mở đầu phiên khúc với motif 3 nốt (1-b3-b5) liên tiếp cách nhau quãng 3 thứ như đang thử thách ca sĩ Bảo Yến có để tâm vào nốt Blues này được không? Chắc chắn Ca Sĩ Bảo Yến đã làm nhạc sĩ Phạm Anh Dũng mỉm cười hài lòng, không chỉ ở chỗ này, mà còn nhiều chỗ.
Phần tò mò về kỹ thuật của bài TCNX xong xuôi rồi, tôi lại quay trở lại để nghe lời hát trong phiên khúc đầu… để tìm cái cảm giác thế nào là hạnh phúc của “tình yêu bốn mùa.” Mùa xuân vui sướng có hạnh phúc của mùa Xuân. Hai mùa giữa khỏi nói vì bao gồm cả hòa bình lẫn chiến tranh (mình đoán thế). Mùa đông lạnh buồn có vẻ có cái hạnh phúc của thú đau thương. Tôi thích!
Cảm ơn Nhạc Sĩ Phạm Anh Dũng đã quý mến chia xẻ với TNS nhạc phẩm này.
Thân”
Coffee cup with acoustic guitar

Bài Tình Ca Ngày Xưa

(nhạc Phạm Anh Dũng
lời Phạm Anh Dũng & Minh Hà)

Người yêu, người yêu, yêu dấu ơi, yêu dấu này!
Ngày Xuân xưa anh viết cho em bài ca
Tình ta hương thơm ngát khi phượng Hè qua
Và Thu đến ta đã bên nhau hành trang
Rồi tình tàn theo gió khi mùa Đông sang…

Thôi nhé đừng hoài mong, em yêu ơi
Hoa đã tàn, tàn héo, em hỡi
Tìm vào men say
Đớn đau rã rời
Tình rơi… rơi…

Tình ta, tình ta, đã nát tan, đã úa tàn!
Mùa Đông nay ai khóc đêm khuya lạnh giá
Tình tan theo cơn lốc xoáy vào hồn ta
Bài tình ca anh viết cho em ngày xưa
Nhạt nhòa theo dĩ vãng khi mùa Đông mưa 

Không Còn Trẻ Nữa (Phạm Anh Dũng) Ngọc Quy

““…Dù em không còn trẻ nữa… anh vẫn thương em, yêu em say mê nồng nàn…”
.
Một bài hát viết theo câu chuyện có thật
.
Không Còn Trẻ Nữa (nhạc Phạm Anh Dũng, lời Phạm Anh Dũng & Mỹ Ngọc) Ngọc Quy hát, Quang Đạt hòa âm, Hoàng Khai Nhan video:

.
Thời gian trôi hoài trôi mãi, như gió heo may
như áng mây bay, lang thang, đi qua đời người
Tình ta theo cùng năm tháng, giây phút bên nhau,
ta đã cho nhau, cho bao kỷ niệm như mơ
.
Một hôm bên anh, em chợt nói:
“Em không còn trẻ nữa đâu!”
Nhìn vào đôi mắt buồn, anh thì thầm:
“Đôi ta không còn trẻ đã từ lâu…”
.
Dù em không còn trẻ nữa, em chớ lo âu
anh vẫn thương em, yêu em say mê nồng nàn
Dù em không còn trẻ nữa, tay vẫn trong tay
ta sẽ chung đôi, bên em trăm năm dài lâu
.
Khong Con Tre Nua

Tiếng Hát Liêu Trai

Nhạc sĩ Cung Tiến viết khi nghe bài Tiếng Hát Liêu Trai:
“Note blues rất… blues.” (email ngày 12 tháng 11 năm 2019.)

VÀI DÒNG VỀ TIẾNG HÁT LIÊU TRAI

Ngày xưa, có lẽ khoảng năm 1973, khi còn học y khoa, là sinh viên quân y, chúng tôi ở nội trú trong trường Quân Y tại Sài Gòn.
Quân Y Viện Trần Ngọc Minh ở ngay bên cạnh trường Quân Y, chỉ cách một hàng rào.
Một đêm khuya vắng, không biết sao không ngủ được, tôi đi bộ quanh sân trường.
Trời tối đen và im lặng, tôi chợt nghe thấy tiếng người vọng sang từ bên kia hàng rào của quân y viện.
Tôi nghĩ chắc là tiếng của thương bệnh binh bị đau vì bị thương hay bệnh tật.
Nhưng tiếng người nghe lạ, nửa như tiếng khóc, nửa như tiếng hát.
Tôi lạnh người, không dám nghe nữa và trở về phòng ngủ ngay.
Từ đó, tôi hay nhớ lại cái cảm giác nghe một tiếng hát trong đêm khuya vắng.
Vì ám ảnh mãi bởi cảm xúc mạnh đó, bài hát Tiếng Hát Liêu Trai ra đời, nhưng mãi về sau này, khoảng 20 năm sau, có lẽ năm 1993.

Năm 1993, khi ra mắt CD Đưa Người Về Phương Đông, tôi có hát bài Tiếng Hát Liêu Trai do Vũ Tuấn Đức đệm dương cầm và mời nghe version 1993:

Lúc đó tôi viết nhưng chưa có thấy hài lòng vì không thấy nhạc có gì đặc biệt lắm.
Tôi chưa bao giờ phổ biến bản nhạc nữa, chưa bao giờ nhờ ai hát và cứ định một ngày nào đó sẽ viết lại.

Mới đây, về hưu có thì giờ, tôi tìm lại những bản nhạc đang viết dở để viết lại và chợt tìm thấy bản Tiếng Hát Liêu Trai.
Tháng 10 năm 2019, tôi đem bản nhạc ra viết lại theo thể điệu blues và mời nghe version 2019, Bảo Yến hát:

Tiếng Hát Liêu Trai

(nhạc và lời Phạm Anh Dũng)

Tiếng hát xanh xao buồn, vọng về từ ngàn xưa
Trong đêm dài loài sâu nhớ mưa
Trăng tàn… trăng tàn, từ thuở hồn hoang

Tiếng hát chơi vơi buồn, tựa dòng sông cuốn xa
Mây giăng đầy, bầy chim ngủ say
Sương mờ… sương mờ, giọt lạnh bay bay

Tìm đâu … tìm đâu những ngón tay mềm
Còn đâu mùi hương tóc đẫm sương đêm
Một loài hoa đã vỡ … vỡ trong tâm hồn
Rượu đắng cay trên môi

Tiếng hát liêu trai vàng, lạnh hồn như oán than
Không gian mờ, nhẹ cơn gió lay
Trên cành… trên cành, quỳnh hoa rũ rơi

Tiếng Hát Liêu Trai – tranh Nguyễn SơnTieng Hat Lieu Trai 003-tranh Nguyen Son